Vì sao tôi e dè nhắc đến vấn đề tồn kho khi mở điểm bán đá nhân tạo Hàn Quốc của bản thân

Vì sao tôi e dè nhắc đến vấn đề tồn kho khi mở điểm bán đá nhân tạo Hàn Quốc của bản thân

Vào tháng 3 năm ngoái, tôi có một lô hàng 40 tấm đá kim sa cao cấp định giá 120 triệu nằm trong kho suốt 5 tháng trời, trong khi tôi vẫn phải trả lãi vay ngân hàng 1,2% mỗi tháng. Bài toán không phải là bán được bao nhiêu, mà then chốt là kiểm soát dòng tiền khi tông đá thịnh hành năm nay chưa hẳn đã là mốt sang năm. Bắt đầu với đại lý đá nhân tạo Hàn Quốc, điều đầu tiên tôi học được không phải là màu nào đẹp, mà là khả năng xoay vòng vốn của chính gian trưng bày khiêm tốn của tôi.

Tôi từng nghĩ chỉ cần chọn đúng hãng là xong

Thuyết phục được một thương hiệu đá Hàn danh tiếng hợp tác tôi lầm tưởng đã giải quyết được mọi thứ. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ: chi phí logistics tăng vọt ngoài dự kiến và điều kiện đặt hàng tối thiểu đưa tôi vào thế khó. Lô hàng ít nhất phải 200 tấm trong lúc kho bãi của tôi vỏn vẹn 80m2. So với các nhà phân phối nhỏ lẻ tôi thấy mình ngây thơ quá. Họ chỉ lấy hàng khi có đơn cụ thể, vừa đỡ đọng vốn vừa giữ được vòng quay tiền tệ. Nói thẳng ra, chọn thương hiệu to mới chỉ là khởi đầu. Thứ quyết định tất cả là chu kỳ nhập hàng phù hợp với khả năng xoay vốn thực tế. Cái giá tôi trả cho kinh nghiệm này chẳng nhẹ nhàng.

Tồn kho không phải là tài sản, mà là một khoản nợ thầm lặng

Lúc khởi nghiệp, tôi cứ nhìn hàng trong kho là thấy yên tâm. Phải đến lúc cặm cụi tính toán tôi mới hiểu tấm đá giá 5 triệu cứ nằm im 3 tháng làm tôi hao hụt những chi phí gì: tiền lãi khoản vay, chi phí mặt bằng dàn trải theo mét vuông, thêm chi phí giữ gìn tránh trầy xước cứ đều đặn phình to theo tháng. Thử hình dung con số này, tấm đá 5 triệu nằm đó 3 tháng sẽ ngốn khoảng 400-500 nghìn tiền lãi và chi phí cơ hội. Cái lô 40 tấm làm tôi ám ảnh cuối cùng phải bán giảm giá 15% với mục đích duy nhất là lấy lại tiền. Kinh nghiệm tôi ngấm sâu thật ra chỉ là, phải trích riêng một khoản ngân sách cho hàng tồn kho chậm. Nếu không có khoản này thì mọi lợi nhuận giấy tờ sẽ bị bào mòn từng tháng một.

Khách hàng của đá nhân tạo Hàn Quốc không trung thành với thương hiệu

Có một ông chủ thầu xây dựng từng là khách ruột của tôi đã kéo 80 tấm đá tông trắng chỉ mới mấy tháng trước. Ấy vậy mà đến đơn hàng tiếp theo anh ấy quay sang loại đá Ấn Độ giá mềm hơn hẳn 30% cho dù chất lượng kém hơn ai cũng nhìn ra. Tôi cũng chẳng có quyền trách ông ấy bởi người bỏ vốn ra luôn muốn tiết giảm tối đa. Nhưng từ đó tôi hiểu ra một điều phũ phàng: không thể dựa vào khách cũ mà phải liên tục cập nhật mẫu mã đồng thời đào tạo lại đội thợ lắp đặt nhằm làm tăng giá trị dịch vụ thay vì chỉ giao từng tấm đá trần. Giờ tôi hay nói với nhân viên rằng công việc của ta là bán giải pháp phòng bếp và phòng tắm, chứ không thuần túy là bán tấm đá.

Cách tôi chuyển từ làm đại lý thụ động sang làm nhà phân phối chủ động

Sau cú suýt phá sản đó tôi đảo ngược toàn bộ mô hình kinh doanh. Trước hết tôi từ bỏ việc nhập hàng theo trực giác mà chuyển hẳn sang nhập theo đơn chốt trước của nhà thầu. Nhà thầu muốn màu gì, số lượng bao nhiêu thì tôi mới đặt hàng về đúng số đó. Nghe thì có vẻ đơn giản nhưng nó triệt tiêu được nỗi ám ảnh hàng tồn.  màu đá Himacs  cũng hợp tác với 3 xưởng nội thất để chia sẻ một nhà kho duy nhất hạ được một nửa tiền thuê kho. Có đơn gấp từ khách thì xưởng đó xuất thẳng từ kho mà không qua tay tôi. Điều làm tôi tự hào nhất là cuốn catalogue mẫu đá được tôi tự quay clip ngay trong kho cho khách xem tận mắt trước khi họ chốt. Hiệu quả sau 6 tháng khiến tôi bất ngờ thật sự: hàng tồn giảm đi 60% còn biên lợi nhuận lại nhích lên 25% từ việc kèm thêm dịch vụ cắt gọt theo yêu cầu. Nếu bạn đang chạy một đại lý đá nhân tạo Hàn Quốc và cảm thấy mình đang mắc kẹt trong vòng xoáy ứ hàng, tôi khuyên bạn hãy thử đếm lại từng tấm đá trong kho rồi nhân với chi phí cơ hội từng tháng. Con số đó có làm bạn mất ngủ không? Nếu đúng là vậy thì đã đến lúc bạn phải xoay chuyển cách nhập hàng.